CUỘC HỌP GIA ĐÌNH VỀ CHĂM SÓC CHA MẸ GIÀ

Có những cuộc họp gia đình không cần giấy mời, không có chủ tọa, không có biên bản. Chỉ là một buổi tối, sau bữa cơm, các con ngồi lại với nhau vì chợt nhận ra cha mẹ đã già hơn rất nhiều.

Bố đi lại chậm hơn. Mẹ hay quên uống thuốc. Đêm bố dậy đi vệ sinh, cả nhà lo ông vấp. Mẹ ăn ít, ngủ kém, hay ngồi nhìn ra cửa. Ngôi nhà vẫn là ngôi nhà cũ, nhưng cha mẹ không còn là cha mẹ của những năm tháng khỏe mạnh trước kia.

Rồi một người khẽ nói: “Từ giờ chăm bố mẹ thế nào cho ổn?”. Câu hỏi ấy nghe đơn giản, nhưng thường làm cả nhà lặng đi. Bởi phía sau nó không chỉ là tiền bạc, thời gian, công việc, mà còn là tình thương, trách nhiệm, tự ái, mặc cảm và những cách hiểu rất khác nhau về chữ hiếu.

Mỗi người con đều thương cha mẹ, nhưng cách thương không giống nhau

Trong một gia đình, người anh cả có thể nghĩ: “Cha mẹ sinh mình ra, mình phải trực tiếp chăm. Thuê người ngoài sao yên tâm được”. Người em lại nói: “Anh chị đi làm cả ngày, tối về kiệt sức. Cứ cố mãi rồi ai cũng mệt, mà bố mẹ cũng không được chăm đều”.

Người con gái ở xa day dứt: “Em không ở gần, em góp tiền nhiều hơn có được không?”. Người con dâu âm thầm nghĩ: “Mình thương bố mẹ chồng, nhưng một mình lo việc cơ quan, con nhỏ, cơm nước, trực đêm… nếu không có người phụ thì mình cũng đuối”. Người con trai ít nói hơn, nhưng trong lòng cũng nặng trĩu: “Mình thương bố mẹ thật, nhưng công việc đang căng, không thể nghỉ mãi được”.

Thế là mâu thuẫn bắt đầu. Người muốn tự chăm thì sợ thuê người là lạnh lòng. Người muốn thuê người thì sợ bị nói là đùn đẩy. Người góp tiền nhiều lại mong người khác góp công. Người ở gần thấy mình vất vả hơn. Người ở xa thấy mình có lỗi hơn.

Ai cũng có lý. Ai cũng có cái khó. Và sâu trong lòng, ai cũng thương cha mẹ. Chỉ có điều, nếu không nói với nhau bằng sự tử tế, tình thương rất dễ biến thành trách móc.

Đừng để chữ hiếu trở thành cuộc so đo

Điều buồn nhất không phải là gia đình thiếu điều kiện. Điều buồn nhất là con cái đều thương cha mẹ, nhưng lại làm nhau tổn thương vì cách thương không giống nhau.

“Anh là con cả thì anh phải lo chính.” “Em ở gần thì em phải chăm nhiều hơn.” “Chị chỉ biết gửi tiền.” “Cậu nói thì hay, có trực đêm đâu mà biết.” Những câu nói ấy có thể làm không khí gia đình nặng xuống. Cha mẹ nghe được lại càng buồn. Có cụ yếu rồi vẫn cố nói: “Bố mẹ tự lo được”, chỉ vì sợ các con cãi nhau.

Chăm sóc cha mẹ không phải là cuộc thi xem ai hiếu hơn ai. Càng không phải là dịp để tính lại công lao, tiền bạc, phần hơn phần thiệt. Cha mẹ đã từng nuôi từng đứa con theo cách khác nhau: đứa ốm được bế nhiều hơn, đứa học xa được ngóng nhiều hơn, đứa khó khăn được lo nhiều hơn. Cha mẹ không tính sổ tình thương. Vậy đến khi cha mẹ già, con cái cũng đừng biến chữ hiếu thành một phép chia lạnh lùng.

Cha mẹ cần một phương án chăm sóc, không cần những lời hứa thật to

Nhiều gia đình nói rất thương cha mẹ, nhưng lại chưa có một phương án cụ thể: ai đưa đi khám, ai theo dõi thuốc, ai mua đồ ăn, ai dọn phòng, ai trực khi đêm có việc, ai liên hệ bác sĩ, ai tìm người chăm sóc khi cần, ai là người nhận thông tin hằng ngày về sức khỏe của cha mẹ.

Tình thương nếu không được sắp xếp thành việc cụ thể thì rất dễ bị cuộc sống cuốn đi. Hôm nay ai cũng bận. Ngày mai ai cũng có việc gấp. Rồi bữa ăn của mẹ lại thất thường, thuốc của bố lại quên nhắc, căn phòng của cha mẹ lại vắng tiếng người hỏi han.

Một cuộc họp gia đình tử tế nên bắt đầu bằng những câu hỏi thực tế: Cha mẹ đang cần hỗ trợ việc gì? Việc nào con cháu tự làm được? Việc nào cần người chăm sóc phụ giúp? Ai phụ trách tài chính? Ai ở gần ghé thăm? Ai ở xa gọi điện đều đặn? Khi có sự cố như té ngã, huyết áp bất thường, đau mệt đột ngột thì gọi ai trước?

Khi mọi việc rõ ràng, con cháu bớt trách nhau. Cha mẹ cũng bớt lo. Và chữ hiếu không còn là cảm xúc chung chung, mà trở thành sự chăm sóc đều đặn mỗi ngày.

Thuê người chăm sóc không phải là giao cha mẹ cho người ngoài

Một trong những điều dễ gây tranh luận nhất là câu hỏi: “Thuê người chăm sóc cha mẹ có phải là bất hiếu không?”. Câu hỏi ấy rất thật, vì người Việt mình vẫn nặng lòng với đạo hiếu, vẫn nghĩ cha mẹ già thì con cái phải tự tay chăm sóc mới trọn nghĩa.

Nhưng trong đời sống hôm nay, nhiều người con phải đi làm cả ngày, còn chăm con nhỏ, còn lo kinh tế, còn ở xa cha mẹ. Cố tự làm tất cả đến kiệt sức đôi khi không làm cha mẹ được chăm tốt hơn, mà còn khiến cả nhà căng thẳng hơn.

Bất hiếu không nằm ở việc có thuê người hay không. Bất hiếu là bỏ mặc cha mẹ, không hỏi han, không theo dõi, không biết cha mẹ ăn ra sao, ngủ thế nào, đau ở đâu, buồn vì điều gì.

Nếu con cháu vẫn quan tâm, vẫn gọi điện, vẫn về thăm, vẫn quyết định những việc quan trọng, vẫn phối hợp với người chăm sóc và vẫn giữ cha mẹ ở vị trí yêu thương trong gia đình, thì tìm người hỗ trợ là một cách báo hiếu rất thực tế. Người chăm sóc phù hợp không thay thế tình thân. Họ chỉ là cánh tay nối dài của tình thân.

 

Cuộc họp gia đình nên kết thúc bằng sự đồng lòng

Một cuộc họp gia đình về chăm sóc cha mẹ không nên kết thúc bằng câu: “Việc này của ai?”. Nó nên kết thúc bằng câu: “Chúng ta cùng lo cho bố mẹ thế nào cho tốt nhất?”.

Có thể người có thời gian góp thời gian. Người có điều kiện góp tài chính. Người ở gần ghé thăm thường xuyên. Người ở xa gọi điện đều đặn và hỗ trợ việc lớn. Người khéo nói chuyện thì chăm tinh thần. Người cẩn thận thì theo dõi thuốc men, lịch khám, an toàn sinh hoạt.

Mỗi người góp một phần khác nhau, nhưng cùng chung một tấm lòng: để cha mẹ được sống tuổi già trong an toàn, sạch sẽ, ấm áp, có người hỏi han, có người chăm sóc, có con cháu dõi theo.

Cha mẹ già rồi, điều các cụ cần không phải là nghe các con tranh luận xem ai hiếu hơn. Điều các cụ cần là nhìn thấy các con còn biết thương nhau, biết chia sẻ, biết đặt sự bình an của cha mẹ lên trên cái tôi của từng người.

Tâm Đức Care – đồng hành cùng gia đình trong việc chăm sóc cha mẹ già

Tâm Đức Care hiểu rằng phía sau nhu cầu tìm người chăm sóc người cao tuổi không chỉ là câu chuyện nhân sự. Đó là nỗi lòng của những người con: thương cha mẹ, lo cho cha mẹ, nhưng cũng đang phải gánh nhiều trách nhiệm trong cuộc sống hiện đại.

Chúng tôi tư vấn và kết nối người chăm sóc người cao tuổi tại nhà ở Hà Nội theo tinh thần tử tế, nhân văn và có trách nhiệm. Người chăm sóc phù hợp không thay thế tình thân, mà giúp gia đình chăm sóc cha mẹ đều đặn hơn, an toàn hơn và bình an hơn.

Nếu gia đình đang cần bàn bạc phương án chăm sóc ông bà, cha mẹ, hãy bắt đầu từ một cuộc trò chuyện thật lòng. Và khi cần người hỗ trợ, Tâm Đức Care sẵn sàng đồng hành để tình thương của con cháu được nối dài bằng sự chăm sóc tử tế mỗi ngày.