NGƯỜI GIÀ VÀ NHỮNG NỖI LO RẤT ĐÁNG YÊU

Có một điều rất lạ: cha mẹ càng già, lại càng hay lo.

Con đã ngoài năm mươi, tóc cũng bắt đầu bạc, nhưng mẹ vẫn hỏi: “Ra đường nhớ mặc áo ấm nghe chưa con?”. Cháu đã học cấp ba, cao hơn cả ông, nhưng ông vẫn nhắc: “Đi xe nhớ nhìn trước nhìn sau nhé!”. Cả nhà vừa ăn cơm xong, bà đã hỏi: “Đứa nào chưa ăn thì lấy thêm đi, đừng để đói”. Đêm xuống, ông lẫm chẫm đi một vòng kiểm tra cửa, kiểm tra bếp, kiểm tra đèn, kiểm tra luôn cả những thứ… vừa kiểm tra cách đó vài phút.

Người trẻ nghe nhiều khi bật cười: “Ôi, ông bà lo xa quá!”. Nhưng cười xong, nghĩ kỹ lại, mới thấy: những nỗi lo ấy không thừa. Chúng là cách người già tiếp tục yêu thương con cháu khi sức lực không còn đủ để lo toan như xưa.

Ngày còn trẻ, cha mẹ lo bằng việc làm. Về già, cha mẹ lo bằng lời nhắc.

Những nỗi lo bé xíu mà thương cả một đời

Người già có nhiều nỗi lo rất đáng yêu. Trời chưa lạnh lắm, mẹ đã sợ con rét. Mưa mới lất phất, bố đã sợ con ướt. Cháu mới húng hắng ho, bà đã lo “không biết có sốt không”. Điện thoại con không nghe máy, ông đã tưởng tượng đủ thứ chuyện ngoài đường. Con về muộn mười phút, mẹ đi ra đi vào như thể cả Hà Nội đang tắc đường chỉ vì một mình con.

Có khi cha mẹ hỏi đi hỏi lại: “Ăn chưa?”, “Về chưa?”, “Khóa cửa chưa?”, “Mai có lạnh không?”, “Cháu ngủ chưa?”. Câu hỏi thì cũ, nhưng tình thương trong đó lúc nào cũng mới.

Những nỗi lo ấy nghe qua có vẻ buồn cười. Nhưng đó là tiếng nói của một trái tim đã quen đặt con cháu lên trước mình. Cha mẹ có thể quên kính để đâu, quên uống thuốc, nhưng rất hiếm khi quên lo cho con.

Thương nhất là có những cụ lo cho cả nhà, nhưng lại giấu nỗi lo của chính mình. Đau thì bảo “không sao”. Mệt thì nói “bình thường”. Cần giúp thì ngại gọi. Sợ làm phiền con cháu nên cứ lặng lẽ chịu đựng. Cha mẹ già nhiều khi là vậy: lo cho con thì rất to, nhưng lo cho mình thì rất khẽ.

Đừng làm cha mẹ im lặng vì sự sốt ruột của mình

Con cháu bận rộn, áp lực, nhiều việc phải lo. Có lúc đang làm việc, đang họp, đang chạy ngoài đường, nghe mẹ hỏi một câu rất quen: “Con ăn chưa?” lại buột miệng: “Mẹ hỏi mãi thế!”. Bố nhắc đi đường cẩn thận thì đáp nhanh: “Con biết rồi!”. Bà kể chuyện cũ thì nói: “Bà kể chuyện này nhiều lần rồi!”.

Những câu ấy không phải vì con cháu không thương. Nhưng với người già, chỉ một lời gắt nhẹ cũng vô tình làm lòng họ chùng xuống.

Con cháu nên làm gì để cha mẹ bớt lo?

Báo hiếu không nhất thiết phải là điều gì thật lớn. Nhiều khi, đạo hiếu bắt đầu từ một câu trả lời tử tế.

Mẹ hỏi “ăn chưa”, hãy đáp: “Dạ, con ăn rồi, mẹ yên tâm nhé.” Bố nhắc “đi đường cẩn thận”, hãy nói: “Dạ, con nhớ rồi, về đến nơi con báo bố.” Bà kể chuyện cũ, hãy ngồi nghe thêm một chút: “Chuyện đó chắc bà nhớ lắm ạ.” Ông hỏi cửa khóa chưa, đừng cáu, hãy cười: “Dạ, con khóa rồi, ông kiểm tra giỏi hơn bảo vệ chung cư rồi đấy ạ.”

Một chút hài hước hiền lành có thể làm không khí gia đình nhẹ đi rất nhiều. Người già không cần con cháu lúc nào cũng nghiêm trọng. Các cụ chỉ cần thấy mình được nghe, được đáp lại, được tôn trọng và được thương.

Hãy thương những nỗi lo của cha mẹ khi còn có thể

Trong cuộc sống bộn bề ngoài kia, sẽ không bao giờ có ai lo cho ta như vậy. Thật hạnh phúc cho những ai vẫn còn được sống trong tình yêu thương ấm áp đó. Bởi vẫn còn có một nơi để trở về, vẫn còn có người đợi mình bằng tất cả tấm lòng.

Một ngày nào đó, có thể ta sẽ nhớ vô cùng câu hỏi: “Con ăn chưa?”. Nhớ tiếng bố nhắc: “Đi chậm thôi con”. Nhớ dáng mẹ đứng ở cửa ngóng theo. Nhớ bà ngồi chờ cả nhà về ăn cơm. Nhớ cả những nỗi lo mà ngày xưa mình từng cho là “lo xa quá”.

Hãy trân trọng những tình yêu thương cha mẹ, ông bà đã giành hết cho ta.